Tôi một sinh viên học hai ngành một lúc có thời gian gắn bó với trường rất lớn. Suốt 5 năm nay mỗi ngày thời gian ở trường nhiều gấp đôi các bạn cùng lớp. 5 năm là một quãng thời gian không dài nhưng cũng không ngắn đủ để tôi cảm nhận được những sự thay đổi lớn lao của ngôi trường này. Giờ đây còn chưa đầy 3 tháng nữa tôi sẽ bước qua cánh cổng đó, nơi mà cách đây 5 năm tôi bước vào đó với bao niềm hi vọng, nhiệt huyết của một cô bé 18 tuổi. Bài viết này tôi xem như đó là một món quà, một dấu ấn cho quãng thời gian đẹp đẽ còn lại và xem đó là sự tri ân của mình đến ngôi trường chắp cánh cho những ước mơ còn dang dở…

 

Một ngày cuối tháng hai.

Chúng tôi vừa kết thúc kỳ nghỉ tết để trở lại với việc học tập, à với tôi đó là bước vào đợt thực tập. Hôm nay tôi có mặt tại trường, nhưng không phải để vào học mà đến để họp đoàn thực tập. Ngồi ở một góc ghế đá quen thuộc, nhìn quang cảnh ngôi trường mà 5 năm nay đó là nơi tôi đến mỗi sáng và ra về mỗi khi hoàng hôn buông xuống, chợt sao tôi thấy lòng se lại, một chiếc lá rơi xuống chân tôi như đánh thức một điều gì đó, ngửng mặt lên, bao năm nay những hình ảnh này đã quá đỗi thật quen thuộc, thật gần gũi, nhưng hôm nay ta lại thấy mỗi một góc nhỏ lại có một vẻ đẹp làm ta xao xuyến đến lạ. Hình ảnh chiếc ghế dưới những tán cây cũng gợi cho ta thật nhiều kỷ niệm, nhiều xao xuyến- nơi đó là nơi gắn kết bạn bè, là nơi dốc bầu tâm sự, là chỗ nghỉ trưa nếu ta học hai ca; những hàng cây đã lớn lên cùng ta suốt bao mùa đi qua…..Ta chợt nghĩ mình đã trải qua bao nhiêu mùa tại nơi đây nhưng có lẽ chưa bao giờ ta cảm nhận được những điều mà nó mang lại, những vẻ đẹp, những kỷ niệm mà nó mang lại.

          Mỗi một ngôi trường lại mang một vẻ đẹp rất riêng. Đối với tôi ngôi trường mà suốt 5 năm qua gắn bó có một vẻ đẹp thật đặc biệt, mỗi một mùa ngôi trường lại mang một vẻ đẹp rất riêng, rất Vinh.

          Mùa thu đến. Trường khoác lên mình một màu vàng của nắng nhạt. Nắng không quá gay gắt như mùa hè, cái nắng thật nhẹ nhàng trải dài lên khắp các khu nhà học, chiếu qua những tán cây rải xuống những con đường nhỏ trong trường, một bức họa mà thiên nhiên vẽ lên ngôi trường thật sinh động. Để rồi khi ngồi dưới những tán cây đểta lại thấy lòng xao xuyến lạ, đưa tay lên đón những tia nắng qua những tàn cây mới thú vị làm sao, ta cảm thấy tuổi thơ đang ùa về. Những cơn gió mùa thu làm tung bay mái tóc dài của cô sinh viên đang đến giảng đường để rồi làm cho bao đôi mắt phải ghé nhìn, để rồi mà thương nhớ mái tóc, đôi mắt ấy. Mùa thu đến trường lại có một loài hoa đặc biệt nở, mang hương thơm ngây ngất, ướp hương vào những chiếc bàn hay những tà áo – mùi hoa sữa. Những chùm hoa sữa nở bung khắp trường, đi đến đâu trong trường ta cũng có thể ngửi thấy mùi hoa sữa nồng nặc, những cơn gió về cuốn theo hương hoa sữa bay vào khắp các phòng học. Mỗi lần như thế có bạn sẽ nhắm mắt cảm nhận mùi hương tự nhiên, nhưng cũng có một số bạn lại không ưa gì mùi hương nồng nặc này mấy. Rồi những cơn mưa rào bất chợt xuất hiện. Sau mỗi cơn mưa, hoa sữa rụng nhiều dưới gốc cây báo hiệu hoa sắp tàn, lúc này mùi không còn nồng nàn nữa, đất trời cũng đổi khác.


          Một năm bắt đầu từ mùa xuân, còn mỗi ngôi trường lại bắt đầu từ mùa thu. Tại sao lại thế? Đơn giản thôi, bởi mùa thu là mùa bắt đầu một năm học mới, chào đón những tân sinh viên. Mùa này sân trường thật sôi động với rất nhiều hoạt động. Đầu tiên là đón tiếp sinh viên nhập học và sau đó tổ chức các hoạt động chào đón tân sinh viên. Cứ vào cuối tuần các góc sân trường lại náo nhiệt, sôi động hẳn lên, thi nấu ăn, thi nhảy bao bố, gian hàng ẩm thực…mà các anh chị sinh viên năm hai, năm ba tổ chức để chào đón các em. Ngôi trường như được đánh thức sau một mùa hè.

          Mùa thu mang một vẻ đẹp thật lãng mạn mà có lẽ nó sẽ theo ta suốt những quãng đời sau này khi mà ta đi qua hàng cây hoa sữa nào đó, nó sẽ nhắc lại cho ta ấn tượng về buổi đầu tiên lên giảng đường, làm ta nhớ lại ánh mắt đầu tiên làm ta xao xuyến, làm ta nhớ lại những cơn mưa bất chợt.

          Hoa sữa tàn, những cơn gió đông xuất hiện báo hiệu màu đông đến. Mùa đông thành Vinh mang màu sắc đặc trưng của mùa đông miền trung – lạnh cắt da, cắt thịt. Mùa đông, trường Vinh mang vẻ đẹp trầm lắng, cảnh vật buồn và con người cũng có vẻ buồn hơn. Những cơn mưa dai dẳng ngày này qua ngày khác, bầu trời lúc nào cũng chùng xuống. Dưới những cơn mưa sinh viên lặng lẽ thu mình trong những chiếc áo dày cộp lên giảng đường. Có một lần, trời mưa, tôi đứng trên tầng bốn nhà A0 nhìn xuống cảnh vật mới buồn làm sao, sân trường chỉ lác đác vài bạn sinh viên đang tất tả chạy vào lớp học, những hàng cây đứng im lìm. Những hàng cây đứng lặng lẽ dưới mưa, cây bàng, cây phượng trơ trụi lá, chỉ còn lại những cành cây khẳng khiu, mà ta tưởng rằng nó đã chết nhưng có ai biết nó đang ấp ủ sự sống. Mùa đông do thời tiết mà các hoạt động của sinh viên cũng ít đi, sân trường vắng lặng. Mùa đông cảnh vật buồn làm ta cũng có những cảm xúc thật lạ, ngồi trên giảng đường ngắm nhìn những cơn mưa hay cảm nhận cái lạnh làm ta nhớ về những kỷ niệm xưa cũ, những kỷ niệm từ lâu bỗng dưng kéo về, thật kỳ diệu. Nhưng có một điều hết sức thú vị vào đầu đông khi mà cái lạnh chưa thực sự đến, tháng 12- mùa kỷ yếu. Những góc đẹp nhất trên sân trường là khuôn mặt rạng rỡ, xinh đẹp của sinh viên năm cuối. Những chiếc áo cử nhân tung bay, đó có lẽ là giây phút đẹp nhất. Giây phút khoắc lên mình chiếc áo cử nhân báo hiệu mình sắp hoàn thành khóa học, sắp xa ngôi trường đã gắn bó suốt mấy năm để mở cánh cửa của tương lai. Mặc thật đẹp để ghi lại những những khoảnh khắc vui tươi nhất cuộc đời sinh viên tươi đẹp. Những bức hình ở những góc sân trường như gói ghém những kỷ niệm mà suốt 4 năm qua đã có được. Và cũng cảm thấy nuối tiếc cho khoảng thời gian đã qua.

          Khi những chiếc áo dày cộp được thay bằng những chiếc áo mỏng hơn, trời chưa hết lạnh nhưng những tia nắng ấm áp xuất hiện thì đó cũng là lúc giao mùa. Mùa xuân đến.Mùa xuân đến ngôi trường bừng tỉnh, những chiếc lá non bắt đầu xuất hiện, ngôi trường khoắc lên mình chiếc áo xanh non mượt mà, không khí trở nên vui tươi hơn. Khuôn mặt ai cũng rạo rực hơn chờ đón mùa xuân đang tới. Ngôi trường vào xuân khắp các giảng đường, các góc nhỏ trong trường chúng ta cũng cảm nhận được sự đổi khác. Vui tươi, nhộn nhịp hơn rất nhiều. Cuối đông đầu xuân, kỳ thi kết thúc học phần bắt đầu, khắp các phòng trống, thư viện sinh viên ngồi tự học, khoác trên mình những chiếc áo ấm đến trường tự học hình ảnh đẹp mà tôi có thể cảm nhận được qua các mùa thi ở nơi đây. Mùa xuân đến trăm hoa đua nở, chim chóc chuyền cành, sân trường đông vui đến lạ. Niềm vui đến từ khuôn mặt của sinh viên vừa đi thi về, niềm vui từ ánh mắt của bạn sinh viên nhà xa chỉ chờ dịp này- dịp tết để về thăm gia đình của mình, niềm vui háo hức từ những nụ cười bên những chiếc ghế đá khi các bạn chia sẻ thời gian về tết, về gia đình và cả về những dự định. Trường nghỉ 2 tuần ăn tết, sinh viên về hết chắc ngôi trường cũng tĩnh lặng, tôi luôn xem đó là sự nghỉ ngơi của ngôi trường. Để rồi sau thời gian nghỉ tết không khí đông vui trở lại. Tháng 3, tháng 4 thường là những tháng náo nhiệt nhất của ngôi trường này khi mà rất nhiều hoọt động của các khoa viện được tổ chức. Ở đâu trên khắp sân trường cũng gặp những nhóm sinh viên đang làm việc nhóm, đang tập cho phần thi chào hỏi của cuộc thi rèn nghề, mỗi một góc giảng đường không khó để bắt gặp những sinh viên sư phạm đang làm đồ dùng dạy học, sinh viên làm những sản phẩm sáng tạo của mình….

          Cùng với vẻ đẹp của mùa xuân, ngôi trường cũng thay một chiếc áo mới hơn, chiếc áo được chính sinh viên của trường thiết kế bằng sự năng động, sáng tạo của mình. Trường Vinh vào xuân mang vẻ đẹp tươi mới, xanh non.


          Một buổi sáng tháng tư, vẫn đạp xe đến trường như bao ngày khác chợt nhìn về phía góc sân có một điều thật kỳ diệu, hoa phượng và hoa bằng lăng đã nở từ lúc nào không hay, hoa chưa nở rộ nhưng là niềm báo mùa hè đã về. Mùa hè thành vinh đặc trưng của mùa hè Nghệ Tĩnh cái nắng bắt đầu rạo rực. Không phải là cái nắng em dịu của mùathu hay cái nắng ngọt ngào của mùa đông mà đó là cái nắng gay gắt, chói chang. Nắng vàng trải khắp các con đường, các khu nhà học, nắng mà người ta ngại ra đường, Thật vất vả với những ai học tầng 5, lên đến nơi mô hôi nhễ nhại. Có ai đó hỏi, vậy mùa hạ trường có gì đẹp. Tôi xin trả lời ngay: Nó thật sự rất đẹp, rất riêng và rất thơ mộng. Nếu như mùa thu thiên nhiên vẽ nên ngôi trường với một vẻ đẹp nhẹ nhàng của những tông màu dịu nhẹ thì mùa hạ mẹ thiên nhiên lại khéo léo vẽ nên một mùa hạ sôi động với những gam màu nóng. Đó là màu đỏ rực của hoa phượng ở góc sân trường, giữa mùa hạ cả cây phượng như ngọn đuốc sáng rực dưới cái nắng vàng gay gắt để rồi muốn nhìn ngắm vẻ đẹp của nó ta lại phải nheo mắt lại; đó là màu tím đậm của hàng cây bằng lăng trên con đường dẫn ra sân thể dục, một màu tím đậm khi hoa vừa mới nở, vào độ giữa hè cả một dãy cây màu tím bao phủ, sáng sớm đi học ta lại được ngắm nhìn và nếu đi dọc con đường ta cảm thấy như mình đang lạc vào một bức tranh của một danh họa nào đó. Vào mùa hạ ở mảnh đất Nghệ Tĩnh này thường xuất hiện những cơn mưa rào bất chợt, một buổi chiều trên giảng đường khi cơn mưa rào đến, mưa to lắm nhưng cũng nhanh ngớt. Sau cơn mưa cả bầu trời được gội rửa, không khí mát mẻ đến lạ và một bức tranh khác hiện ra sau khung cửa của phòng học trên tầng cao. Nhìn qua khe của xuống cảnh vật thật thơ mộng: một màu xanh tươi mới, màu hoa phượng dường như đậm hơn, ta có thể ngắm nhìn nó thật đẹp, vẻ đẹp khác hẳn so với những ngày thường khi có nắng chiếu vào, còn với những bông hoa bằng lăng thì màu sắc lại nhạt bớt đi sau mỗi cơn mưa. Hằng ngày, trên đường vào lớp học ta thấy những bông hoa phượng rơi dưới gốc cây, dưới những chiếc ghế đá, có khi nào bạn ngồi dưới ghế đá trong trường ngắm cảnh đó hay không? Dưới con đường được trải nắng vàng những cánh hoa rơi xuống, một bông hoa vừa mới rơi xuống vẫn còn tươi nằm xuống bên đường một bức ảnh thật đẹp và lãng mạn. Nếu là một người lãng mạn ta nhặt một bông hoa bằng lăng hay một bông hoa phượng lên bạn có tin là rất nhiều kỷ niệm ùa về hay không? Một chút xao xuyến, một chút nhớ nhung về những kỷ niệm thời còn học cấp 3, gợi lại cho bạn lúc chia tay bạn bè, thầy cô để bước vào cánh cổng khác.

          Một vẻ đẹp khác của mùa hè trường Vinh mà tôi cảm nhận được chính là vẻ đẹp của màu áo xanh tình nguyện. Dưới cái nắng oi ả của miền trung nắng gió, vào một buổi sáng trên khoảng sân rộng trước cổng trường, Hàng trăm sinh viên mặc áo màu xanh hi vọng xếp hàng nghiêm túc, các bạn ấy đang làm lễ xuất quân đi làm các hoạt động tình nguyện trong dịp hè. Ngày mai màu áo xanh tình nguyện mang dòng chữ “SINH VIÊN TÌNH NGUYỆN ĐẠI HỌC VINH” sẽ đi đến khắp các ngã đường, có mặt ở những nơi khó khăn nhất, hình ảnh đó mới đẹp làm sao. Đó là một bức ảnh thật đẹp và sống động được tạo nên từ nụ cười của các bạn tình nguyên, vẻ đẹp từ những khuôn mặt đầy nhiệt huyết và hy vọng, vẻ đẹp từ chính tinh thần của các bạn trẻ trường Vinh.

          Vẻ đẹp của mùa hè trường Vinh chính là một bức tranh sống động nhiều màu sắc, nhiều cung bậc cảm xúc.

          Mỗi một mùa đi qua ngôi trường lại được tô vẽ thật đẹp, thật sinh động. Mặc dù thời gian có qua đi, trường có nhiều thay đổi, những dãy phòng học hiện đại được xây dựng nên nhưng vẻ đẹp thì luôn tươi đẹp, luôn gợi cho ta những kỷ niệm thật đẹp của một thời thanh xuân vội vã nhưng tươi đẹp.


          Những năm tháng thanh xuân ở ngôi trường này đã cho tôi những trải nghiệm thật thú vị. Được sống, học tập và cống hiến nhiệt huyết thanh xuân cùng với ngôi trường này đã làm tôi trưởng thành hơn. Những vẻ đẹp ở đây sẽ còn đọng mãi trong tâm trí, đi sâu vào ký ức. Thời gian trôi quá nhanh, mới ngày nào còn e ấp, rụt rè ngày đầu tiên lên giảng đường giờ đây qua những năm tháng được rèn luyện, còn 3 tháng nữa tôi sẽ chia tay, bước qua cánh cổng đó để mở một cánh cổng khác cho cuộc đời của mình. Cảm ơn thời gian ở ngôi trường xinh đẹp này nơi mà tôi đã viết tiếp ước mơ mình còn dang dở. Rồi đây những thế hệ tiếp theo của ngôi trường Đại học Vinh sẽ viết tiếp trang sử vàng của trường, xứng đáng với thế hệ cha anh, thế hệ thầy cô – những người đã xây dựng nên một ngôi trường này. Và những vẻ đẹp của ngôi trường, những kỷ niệm đẹp sẽ đồng hành những năm tháng sau này. Yêu lắm và gửi lời chào tạm biệt Đại học Vinh.